Ánh trăng vằng vặc, hai thân thể trắng nõn quấn lấy nhau nơi huyền quan của căn nhà nhỏ, y phục đã trút sạch. Cả hai cứng đờ xoay cổ lại, ngơ ngác nhìn mấy người vừa bò lên từ dưới hầm đất.
Thịch!
Mười bốn con mắt trố ra nhìn nhau.
Bầu không khí trong tiểu viện nhất thời trở nên vô cùng gượng gạo, thời gian dường như ngưng đọng lại tại khoảnh khắc này.




